Chuyện công sở, chuyen cong so

Bạn gái tôi thích hở hang khi đến công sở

Bạn gái tôi thích hở hang khi đến công sở

Thứ Sáu, 24/05/2013, 10:35 GMT+7
Môi trường cô ấy làm việc chỉ toàn nam giới nên nhận không ít lời tán tỉnh, yêu thương, kể cả những phần tử cực đoan quấy rồi tình dục bằng tin nhắn, điện thoại với những lời lẽ hết sức thô tục. Cô ấy có sở thích mặc áo hở ngực đi làm. Tôi rất nhiều lần khuyên nhưng vẫn đâu vào đấy.

Cô ấy có sở thích mặc áo hở ngực đi làm. Tôi rất nhiều lần khuyên nhưng vẫn đâu vào đấy.

Tôi và bạn gái làm cùng cơ quan, bạn gái tôi tính tình rất cương trực, thẳng thắn, hơi nóng nảy, tính tôi cũng vậy. Chúng tôi quen nhau đã nhiều năm, vượt qua khá nhiều thử thách từ ngoại cảnh đến chính bản thân. Cơ bản chúng tôi có thể dung hòa khi mỗi người chịu nhịn cái tôi một chút. Có khá nhiều đồng nghiệp khuyên không nên tiếp tục mối quan hệ này, tôi không hiểu lý do vì sao.


Tôi yêu cô ấy, để ngoài tai tất cả những lời khuyên ấy. Có một điều tôi rất băn khoăn, đến giờ vẫn không giải quyết được. Môi trường cô ấy làm việc chỉ toàn nam giới nên nhận không ít lời tán tỉnh, yêu thương, kể cả những phần tử cực đoan quấy rồi tình dục bằng tin nhắn, điện thoại với những lời lẽ hết sức thô tục.

Cô ấy có sở thích mặc áo hở ngực đi làm. Tôi thường khuyên trang phục như vậy không thích hợp nơi công sở, đặc biệt làm việc trong môi trường toàn nam giới, càng không nên khi cô ấy đang phải đối diện với các vấn đề nêu trên. Tôi rất nhiều lần khuyên, thậm chí không ít lần nặng lời nhưng vẫn đâu vào đấy.


Buổi sáng, tôi thấy cô ấy diện thời trang công sở mặc áo hở ngực, khuyên nên cài lại, buổi chiều vô tình tôi gặp lại cô ấy, thấy cúc áo lại văng ra. Tôi thật sự không hiểu được cô ấy nghĩ và muốn gì, chấp nhận bỏ ngoài tai những điều tôi khuyên để nhận lại điều gì ngoài những điều phiền toái trên? Một lời khuyên chỉ tốt cho cô ấy, tốt cho mối quan hệ của chúng tôi, tại sao cô ấy chẳng màng đến?

Tôi đang đặt dấu hỏi, liệu những lời khuyên lớn hơn sau này khi sống với nhau cô ấy có tiếp thu. Rất mong các bạn đọc cho tôi một lời khuyên. Xin chân thành cám ơn. ----------- Mời bạn đọc gửi bài viết tâm sự, chia sẻ những clip, hình ảnh hay thắc mắc khó nói về tình yêu, hôn nhân với Chuyện Công Sở, Tâm Sự, Chia sẻ theo địa chỉ: CLOAKING

Read more: http://congso.net/ban-gai-toi-thich-ho-hang-khi-den-cong-so-9506

Bài học bán hàng từ người bán lưỡi câu

Bài học bán hàng từ người bán lưỡi câu

Thứ Tư, 22/05/2013, 11:42 GMT+7

Câu truyện này các bạn có thể đã đọc rồi và cảm thấy thú vị, nhưng mấy ai nhận ra được người bán hàng trong câu truyện đã sử dụng những phương pháp nào trong kinh doanh để đạt được một doanh số bán hàng khó tin. Mời bạn đọc Công Sở cùng đọc và nghiền ngẫm câu truyện.

 Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được những 100 ngàn đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi:

- Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy tiền hàng?

- Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ... Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.


- Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!

- Cậu nhân viên giải thích: Không hẳn thế đâu ạ! Ông ta đến mục đích chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: Nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.

Bài học kinh doanh về nghệ thuật bán hàng : Hãy nắm bắt vấn đề trọng điểm trong tâm lý, nhu cầu của khách hàng để từ đó có thể thuyết phục họ không những mua món hàng họ cần mà còn nhiều và nhiều hơn thế nữa. Và điều quan trọng hơn nữa là bạn phải luôn nhớ về phương châm của một người bán hàng bậc thầy là bán hàng mọi lúc mọi nơi. Hãy tìm hiểu thêm về các phương châm đó tại bài viết Phương châm của nhân viên bán hàng bậc thầy

 

Read more: http://congso.net/bai-hoc-ban-hang-tu-nguoi-ban-luoi-cau-9497

Tại sao tôi nên mua hàng của bạn ?

Tại sao tôi nên mua hàng của bạn ?

Thứ Tư, 22/05/2013, 11:24 GMT+7

Tham khảo cách trả lời khi khách hàng đặt câu hỏi: Tại sao chúng tôi nên mua hàng của bạn từ Công Sở để bổ sung vào kỹ năng bán hàng của mình xem hiệu quả như thế nào khác với cách trả lời quen thuộc trước đây như thế nào nhé.

Khi được hỏi hỏi “Câu hỏi bán hàng nào bạn cho là khó trả lời nhất?” Mỗi người sẽ có nhiều đáp án khác nhau, nhưng tôi cho rằng một trong những đáp án đó là “Tại sao chúng tôi nên mua của bạn?”

Câu hỏi mở này thường nhận được những câu trả lời rất dở!

Hầu hết mọi nhân viên kinh doanh đều trả lời dựa vào những kịch bản đã được viết sẵn hay lập lại y chang những thông tin trên website hay brochure. Những kiểu trả lời như thế nghe có vẻ sáo rỗng và rập khuôn.

Và không có gì là ngạc nhiên cả! Bản thân câu hỏi cũng là một sự sắp đặt. Khách hàng luôn không cho nó là một sự sắp đặt nhưng dù sao thì bản thân nó vốn là sự sắp đặt.

Đây là lí do tại sao! Câu hỏi này dĩ nhiên đòi hỏi một câu trả lời nói về những gì bạn có - dịch vụ, sản phẩm. Nhưng mọi câu trả lời chỉ toàn nói về những gì bạn có sẽ chẳng mang lại hiệu quả gì. Khách hàng mua vì những lí do cụ thể từ phía họ, không phải từ phía bạn.

Tại sao chúng tôi lại nên mua hàng của bạn

Và bạn cũng không thể đưa ra một câu trả lời chỉ toàn nói về khách hàng. Đây không phải là câu thách đố được đưa ra khi bạn và khách hàng đã tạo được mối quan hệ lâu dài, nhưng đây là câu thách đố trong giai đoạn tìm hiểu thông tin và tại giai đoạn này bạn chưa có thông tin và sự hiểu biết đầy đủ về khách hàng để có thể đưa ra một câu trả lời dứt điểm.
Và bạn ở đó, bị đặt vào tình thế như những cái chai trong trò chơi bowling, chỉ chờ bị hạ gục. Vậy không có tí chút hy vọng nào sao?

Có chứ, và nó rất đơn giản. Hãy nói sự thật
Sự thật là chỉ có câu trả lời có nội dung xoáy sâu vào khách hàng sẽ mang lại hiệu quả, nhưng bạn chưa biết khách hàng đủ rõ để có thể đưa ra một câu trả lời trúng ý của họ. Vì vậy câu trả lời cần được trau truốt lại, và nó có thể nói như sau

KH: Hãy cho chúng tôi biết tại sao nên mua sản phẩm của bạn?

Bạn: thực sự mà nói, bạn có thể cho rằng tôi có một chút kiêu ngạo khi thuyết phục bạn nên mua sản phẩm của chúng tôi trong thời điểm này, tôi thậm chí cũng không chắc rằng bạn có nên mua của chúng tôi hay không.
Lúc này tôi chỉ có thể phân tích tại sao một số khách hàng mua của chúng tôi trong khi số khác lại không. Tôi cũng có thể giải thích cho bạn tại sao một số người mua của các hãng khác trong khi số khác lại không.

Đây không phải là sự khoa trương. Có những khách hàng đòi hỏi các điều khoản trên hợp đồng phải linh hoạt, trong khi số khác lại yêu cầu hợp đồng phải thể hiện sự minh bạch và rõ ràng. Tôi không rõ là bạn cần yếu tố nào. Và đây chỉ là một chi tiết nhỏ, tôi sẽ rất sẵn lòng liệt kê những vấn đề chúng ta cần bàn để bạn hiểu rõ hơn tại sao bạn nên mua của chúng tôi.

Không có một sản phẩm nào tốt hơn các sản phẩm khác ở mọi khía cạnh, chúng tôi cũng không ngoại lệ. Điều quan trọng là chúng ta nên ngồi xuống và bàn về nhu cầu cụ thể của bạn là gì, để xem ai có thể là nhà cung cấp phù hợp với nhu cầu này. Khi đó bạn sẽ biết rõ hơn liệu công ty chúng tôi có thể trở thành nhà cung cấp tốt nhất cho bạn hay không.
Chúng ta hãy bắt đầu tìm hiểu xem những công ty nào bạn có thể chọn lựa trở thành nhà cung cấp.

Một số nhân viên kinh doanh có thể chấp nhận cách này nhưng số khác có thể không. Nhưng khách hàng sẽ xem cách giải thích rõ ràng và thành thật này rất dễ chịu.

 

Read more: http://congso.net/tai-sao-toi-nen-mua-hang-cua-ban-9496

3 chiêu nẫng khách hàng từ tay đối thủ

3 chiêu nẫng khách hàng từ tay đối thủ

Thứ Ba, 21/05/2013, 13:28 GMT+7

“Không có khách hàng trung thành tuyệt đối, cũng như chẳng có động cơ nào vĩnh cửu, chẳng có tình yêu nào là mãi mãi – một chuyên gia tư vấn đã nói như thế - Và bởi vậy, bất cứ khách hàng nào của đối thủ cũng có thể trở thành khách hàng tiềm năng của tôi”

Có ba cách “bắt” khách hàng của đối thủ. Cách thứ nhất - cách xấc xược nhất: thu lượm chiến lợi phẩm ngay trên trận địa đối thủ. Cách thứ hai – tiếp xúc trực tiếp với khách hàng và ve vãn, kéo họ vào cuộc “ngoại tình”. Phương pháp cuối cùng – thô thiển nhất: “bắt” nhân viên của đối thủ để từ đó “câu” luôn khách hàng mà người nhân viên này kéo về.

“Bắt" khách hàng của đối thủ ngay tại trận

Nói chung ai cũng biết rằng khách hàng là tài sản quý giá của bất cứ công ty nào mà không phụ thuộc vào việc công ty sẽ bán cho anh ta máy bay hay thức ăn cho chó. Nhưng không phải lúc nào nguồn khách hàng này cũng dồi dào. Trong thời buổi cạnh tranh gay gắt, các doanh nghiệp phải luôn tìm cách chinh phục khách hàng mới, đặc biệt là nguồn khách hàng từ tay đối thủ. Họ tung ra những chiêu hấp dẫn nhất: giá rẻ, dịch vụ tốt, địa điểm thuận tiện, quà tặng…Điều này được nhiều doanh nghiệp áp dụng để htu hút khách hàng mới, tuy nhiên, nó cũng có thể gây ảnh hưởng không tốt đến thanh danh và uy tín của công ty.


Các doanh nghiệp phải luôn tìm cách chinh phục khách hàng mới, đặc biệt là nguồn khách hàng từ tay đối thủ

Ví dụ, một ngày đẹp trời, tại các chi nhánh của ngân hàng nọ bỗng xuất hiện nhiều “kẻ lạ mặt” tay cầm tờ rơi, miệng tươi cười rổn ràng chào hỏi khách hàng. Té ra đây là nhhững “chiến binh” của ngân hàng khác đang muốn “bắt tù binh” ngay trên trận địa của “quân thù”.

Các chuyên gia cho rằng, trò này tương đối phổ biến và thường được các nhà kinh doanh bán lẻ áp dụng. Ví dụ, cạnh khu siêu thị nọ, khách hàng có thể nhìn thấy cả một bảng quảng cáo to đùng của đối thủ siêu thị này. Chủ nhân của bảng quảng cáo đang muốn “đánh” vào tiềm thức của khách hàng đối thủ bằng những hình ảnh ấn tượng với mục tiêu làm sao để lôi kéo khách hàng đến với siêu thị của mình, càng nhiều càng tốt.

Ở Mỹ. Xung quanh các casino luôn đầy rẫy các bảng quảng cáo nhấp nháy nhiều màu sắc của các casino khác. Đơn giản là bởi khi thua cuộc và thất thểu bước ra khỏi của sòng bạc “đen đủi” này, các con bạc có thể nhìn thấy tên tuổi của sòng bạc khác ngay trước mắt. “Thử chơi bên kia xem, biết đâu vận mình ở đó lại đỏ cũng nên”. Vậy là mục tiêu đã hoàn thành, mong muốn của kẻ đi “chinh phục” đã trở thành hiện thực.

Ve vãn và rủ rê khách hàng vào cuộc “ngoại tình”

Tiếp xúc trực tiếp với khách hàng đối thủ là một chiêu khá phổ biến: qua điện thoại, qua bưu điện hoặc qua buổi gặp gỡ nào đó. Một công ty bảo hiểm nọ đã mất khách hàng khi đối thủ của họ ra chiêu tấn công. Đó là khi đối thủ này biết được thời hạn hiệu lực của hợp đồng bảo hiểm hiện hành giữa khách hàng với công ty bảo hiểm nọ sắp hết hạn, và thế là một chiến dịch “tấn công” được chuẩn bị lỹ lưỡng. Những món quà nho nhỏ nhân ngày lễ, những bữa ăn trưa có chủ ý theo kiểu “mưa dầm thấm đá” đã có tác dụng.

Trong lĩnh vực cung cấp dịch vụ viễn thông, các doanh nghiệp cũng bày lắm mưu nhiều kế. Viettel với chiến dịch khuyến mãi rầm rộ đã kiếm được vô số khách hàng vốn có ý định “chung thân” với Vinaphone hay Mobiphone. Đã có thời, Viettel xuất hiện liên tục trên mặt báo với số lượng khách hàng tăng đến chóng mặt. Tuy nhiên, song song với nguồn tăng trưởng doanh thu và khách hàng là những lời than vãn của thượng đế: sóng yếu, dịch vụ chưa tương xứng…

Những món quà nho nhỏ nhân ngày lễ, những bữa ăn trưa có chủ ý theo kiểu “mưa dầm thấm đá” đã có tác dụng.

Cũng có trường hợp khá thú vị khi một hãng quảng cáo Thụy Sĩ đã “săn” thành công khách hàng lớn – đại gia McDonald’s – bằng sự sáng tạo của mình. Các chuyên gia quảng cáo của hãng đã có được số điện thoại và số fax của một vị lãnh đạo McDonald’s. Họ quyết định dựng một tấm bảng quảng cáo ngày trên lộ trình từ nhà đến công ty của “đối tượng” với nội dung “ Vì sao bạn lại cần hợp tác với chúng tôi?” Đến cơ quan, vị top manager này nhìn thấy câu trả lời cho câu hỏi nọ ngay trên máy fax của mình, mà mỗi một câu trả lời lại kèm theo những lý lẽ hết sức thuyết phục. McDonald;s đã trở thành khách hàng của hãng quảng cáo nọ bằng cách như vậy.

"Bắt" khách hàng thông qua việc “săn” nhân viên công ty đối thủ

Đây là vấn đề bị lên án mạnh mẽ nhất song lại được nhiều doanh nghiệp áp dụng nhất và nó làm ta nhớ đến câu chuyện “gián điệp” trong lĩnh vực sản xuất. Một ngày kia, trong đội ngũ nhân viên của công ty nọ có một nàng “gián điệp” xinh đẹp của đối thủ được cài vào. Sau hai tháng, cô gái đã nắm hết thông tin về các nhân viên kinh doanh của hãng: lương bổng thế nào, ai chịu trách nhiệm về mảng khách hàng nào, và điều cơ bản là – ai trong số họ là kẻ bất mãn và đang muốn chuyển đổi công việc.

Cô gái không khó khăn lắm để tìm ra “đối tượng săn lùng” chính của mình: anh chàng nhân viên 32 tuổi với thâm niên 8 năm làm việc và một cơ sở dữ liệu khách hàng “hoành tráng” chính là kẻ đang muốn giũ áo ra đi. Thế là màn tấn công dội bom được cô gái tung ra: những cuộc hẹn hò trò chuyện, sự thông cảm vì nhân viên tài năng như anh ta không nhận được sự đối đãi tử tế của công ty, những bữa ăn trưa nhẹ nhàng rủ rỉ. “À, em biết, bên công ty X đang cần một người đúng như anh. Lương cao, đảm bảo cực kỳ hấp dẫn cho anh, chế độ thưởng cũng hấp dẫn không kém, ngoài ra còn có nhiều cái hay lắm đấy mà chỗ người quen, em mới nói cho anh biết. Anh cứ thử gặp họ nhé. Ông sếp bên đó là bạn của anh trai em. Em sắp lịch cho anh nhớ, cũng giống như bữa ăn trưa của anh em mình thôi, nhẹ nhàng thôi, anh cứ thử gặp họ rồi khắc biết”.

Công ty mới không những có thêm một nhân viên kinh gnhiệm mà còn “nẫng tay trên” một nguồn khách hàng

Thế là xong. Tuần sau, anh chàng nọ đã có mặt ở công ty mới với chức vụ và mức lương hấp dẫn hơn. Chỉ có một điều có thể anh ta không biết: cái giá của anh ta có thể còn cao hơn nhiều nếu như tính đến chuyện 70% doanh thu của công ty cũ đến từ phần lớn các khách hàng mà anh ta quản lý. Công ty mới không những có thêm một nhân viên kinh gnhiệm mà còn “nẫng tay trên” một nguồn khách hàng mà họ nằm mơ cũng chưa chắc đã kiếm ra bằng cách nhanh nhất.

Tháng 10 năm ngoái, Citibank đã đâm đơn kiện các cựu nhân viên của mình tại chi nhánh Singapore. Các nhân viên này chịu trách nhiệm chăm sóc các khách hàng VIP giàu có (private banking), và khi chuyển sang đầu quân cho UBS, họ đã mang theo các thượng đế giàu có của mình. Không hiểu là UBS có phải là kẻ đầu têu trò này hay không nhưng Citibank vẫn quyết định đâm đơn ra tòa để kiện 3 cựu nhân viên của mình.

Họ khẳng định rằng, với việc ra đi của ba nhân viên này, họ đã mất 20 khách hàng VIP với mức thiệt hại tính ra tiền là 50 triệu đô la Singapore (32 triệu đô la Mỹ). Theo ý kiến các chuyên gia thì việc Citibank kiện nhân viên ra tòa cũng nhằm mục đích hạn chế những nguy cơ có thể xảy ra khi nhân viên chạy sang làm việc cho đối thủ đồng thời răn đe các nhân viên có “âm mưu” hợp tác với đối thủ (nên nhớ là mức thưởng mà UBS đề nghị cho những kẻ “đào ngũ” từ Citibank cao hơn 60% so với mức của Citibank đài thọ).

Tất cả những điều này chúng tỏ rằng việc các doanh nghiệp áp dụng chế độ giảm giá, săn lùng khách hàng, thực hiện cuộc chiến quảng cáo hay cuộc chiến tranh giành nguồn nhân lực sẽ có thể tỏ ra hiệu lực, tuy nhiên, những cách thức đó có thể thất bại nếu như đối thủ có thương hiệu mạnh trên thương trường. vì vậy, bài học thương hiệu vẫn là luôn luôn mới.

Read more: http://congso.net/3-chieu-nang-khach-hang-tu-tay-doi-thu-9488

Khám phá 10 quy luật kinh doanh thành công của người Hoa

Khám phá 10 quy luật kinh doanh thành công của người Hoa

Thứ Ba, 21/05/2013, 11:34 GMT+7

 

Những bí quyết quy luật làm giàu luôn được giới trẻ săn lùng và tìm tòi để học hỏi để làm giàu, để thành công.Nghề buôn bán xưa và nay dường như đã khác xa một trời một vực nhưng về căn bản vẫn dựa trên 10 Quy luật bất di bất dịch mà người Trung Hoa cho rằng nếu thuộc lòng các quy luật này thì cầm chắc giàu sang trong tay.  Công Sở xin giới thiệu đến bạn đọc nội dung 10 quy luật này. Đó chính là quy luật: Tốc độ, bất ngờ, trọn gói, uy tín, lợi ích, linh động, dồi dào, chất lượng, thiện chí, mới lạ.

Quy luật tốc độ: Hãng giầy khéo giữ hồ sơ. Hãng giầy Hựu Liên Sơn đời nhà Minh có ông chủ hãng tên là Hảo Tịnh, cái tên Hựu Liên Sơn có nghĩa là liên tục tăng tiến. Cửa hàng khi lấy số đo của khách hàng thì lưu giữ rất cẩn thận, thậm chí ghi nhớ cả những đặc điểm về đôi chân của khách hàng nếu như có điều gì đó khác thường. Một hôm có một học giả tên là Trương Hồng Sơn lai kinh ứng thí đã tìm đến cửa Hựu Liên Sơn đặt đóng một đôi giầy. cửa hàng như bao lần cũng ghi chép cẩn thận số đo của chủ nhân mà không hề biết rằng sau lần đó học giả Trương Hồng Sơn đã đỗ khoa bảng cao.

Cách đó không lâu, có một vị quan đường triều cũng đến đặt một đôi giầy làm quà tặng. Chỉ cần nói tên khách hàng là Đại học sĩ Trương Hồng Sơn, cửa hàng đã mau chóng có được số đo của vị học giả lần trước. Giầy được giao cho khách hàng chỉ sau 3 ngày. Nhờ giữ được hồ sơ của khách mà hãng Hựu Liên Sơn mau lẹ đóng giầy vừa chân cho khách. Câu chuyện này cho thấy việc phải nghiên cứu, thu thập tin tức thị trường quan trọng đến mức nào, nhưng cần kịp thời sử dụng tin tức để quyết đoán cũng chính là điều quan trọng.

Khéo dùng danh người làm nổi hàng hóa của mình là một bí quyết tạo ra sự bất ngờ dễ mang lại thành công.

Quy luật bất ngờ: Câu đối quý giá của thiên tử. Vị hoàng đế sáng lập ra nhà Minh cuối năm đó ra lệnh: Nhân dịp đầu năm lệnh cho mọi nhà phải treo câu đối. Sau đó hoàng đế thân hành đi thăm xem dân tình treo câu đối ra sao. Có một cửa hàng kinh doanh thịt heo may mắn được thiên tử thân hành viết câu đối cho cửa hàng để thu hút khách: “Đôi tay mở cửa sinh tử. Một nhát chặt đứt thị phi”. Chủ cửa hàng ngay lập tức cho khắc câu đối đó của thánh hoàng ở hai bên cửa hàng. Người dân khắp nơi kháo nhau về cửa hàng thịt được nhà vua ban tặng câu đối, họ cho rằng thịt heo ở đây chất lượng tốt, đến thiên tử cũng phải thích nên kéo đến mua nườm nượp. Khéo dùng danh người làm nổi hàng hóa của mình là một bí quyết tạo ra sự bất ngờ dễ mang lại thành công.

Quy luật mới lạ: Cống Tử Giao làm đàn cổ. Mới lạ là điều rất đáng được nói đến trong kinh doanh, sản phẩm phải liên tục dồi dào, mẫu mã tân kỳ và khéo trình bày. Cống Tử Giao là nghệ nhân nổi tiếng chuyên làm đàn nguyệt, ông rất chú trọng trong việc chọn gỗ để làm đàn. Nhưng có một thời gian, người mua đàn chỉ thích những chiếc đàn nguyệt cổ, họ không biết chuộng đàn tốt khiến Cống Tử Giao phải suy nghĩ rất nhiều.

Ông bèn nhờ điêu khắc gia làm hoa văn xưa, nhờ nghệ gia sơn phết sơn có sắc cổ kính, sau đó ông chôn xuống đất một năm để cây đàn mang nét cũ và cổ. Khi đàn được đào lên, nhìn hoa văn và nước sơn đúng là “nguyệt cổ”, khách hàng trả giá rất cao. Đàn sau này được dâng cho vua khiến tiếng tăm của Cống Tử Giao được nhiều người biết đến.

Quy luật trọn gói: Trúng mối. Bao bì đẹp sẽ thu hút được rất nhiều khách hàng. có một người nước Chu làm nghề bán ngọc trai. Ông ta làm ra những chiếc hộp đựng ngọc trai bằng gỗ Đàn Hương, viền đá quý quanh hộp, trang trí bằng hồng ngọc và lông chim để đựng ngọc. Người đời sau này vẫn kháo nhau rằng ông khéo bán hộp hơn bán ngọc. Trọn gói phải hấp dẫn, quảng cáo phải bắt mắt, đấy là bí quyết của người buôn ngọc trai, ông thường mua lại những viên ngọc trai của người đi thuyền chài, sau đó chọn gỗ Đàn Hương thật đẹp để làm những chiếc hộp thật đặc biệt, ngoài chạm hình long phượng để đựng ngọc quý, bên trong thuê người lót nhung tím tía.

Khách hàng nô nức đồn nhau về chất lượng ngọc trai của ông mà họ không hề kháo nhau về chất lượng chiếc hộp, chau truốt từ trong ra ngoài khiến ông lời trọn gói. Có những khách hàng mua hàng chỉ vì chiếc hộp chứ không phải mê ngọc của ông, có những khách hàng chỉ nhìn thấy chiếc hộp là đã ưng ngọc rồi, ông chủ trúng mối một cách ngon lành.

Quy luật chất lượng: Hàng thuốc tự hào về chất lượng. Thợ rèn rèn được kiếm báu nhờ khuôn đúc chính xác, thép ròng, độ nấu chảy vừa tầm. Không được mài nó chẳng cắt nổi sợ dây, nhưng một khi đã mài cẩn thận thì nó vô cùng sắc bén. Là một thương gia phải vươn lên không ngừng để cải tiến sản phẩm hàng hóa của mình. Hàng thuốc Tống Nguyên Đường ở Bắc Kinh rất tỉ mỉ trong việc chế thuốc, cửa hàng chỉ dùng những thứ cao cấp để chế thuốc.

Nào là vị thuốc quý ở miền sứ trung, nào là chỉ dùng thuần loại gà chân đen để làm thuốc ô kê bạch phụng hoàn, gà thì phải chọn loại đủ cân, đủ lạng, giết gà phải đúng cách để đảm bảo tiết gà trong cơ thể và làm tăng giá trị dinh dưỡng. Có hơn 40 cách để chế ra thuốc viên nhưng cách nào cũng tỉ mỉ để đảm bảo chất lượng thuốc tốt nhất, bảo quản trong 3 năm nhằm hạ hỏa trong viên thuốc để thuốc có vị thơm ngon rồi mới đem ra bán. Đó là lý do không lạ gì mà tên tuổi tống nguyên Đường vẫn còn lưu lại cho đến ngày nay.


Quy luật sáng kiến: Lương Vũ Chu khống chế giá gạo. Trong thời nhà Đường, giá gạo ở Tuân Chu tăng vọt vì hạn hán. Một vị quan tên là Lương Vũ Chu thừa nhiệm của Thái thú Tuân Chu lo đối phó với việc này, ông yêu cầu quan lại ở vùng này phải trình sổ gạo còn trong kho rồi gia lệnh tuần sau cho xả kho gạo bán dưới giá chợ. Tin đồn Tân Thái thú sắp bán gạo tồn trong kho vào tuần sau lan rộng, cửa hàng nào cũng sợ gạo của mình bị ế nếu gạo trong kho được tuôn ra chợ với giá rẻ. Kết quả là giá gạo ở các cửa hàng giảm giá đồng loạt để mong bán hết, Lương Vũ Chu không cần xả kho an toàn chút nào. Lương Vũ Chu khéo khai thác dư luận để tạo ra thị trường tiêu dùng thuận tiện.

Quy luật linh động: Làm giàu nhờ buôn hàng Đôi ngả. Pháp luật làm ra là để chăm lo cho dân cho nước, lễ nghi đưa ra để dễ làm việc. Nhà trị nước sáng suốt biết chèo lái cho nước giàu, dân mạnh, không nên bám giữ luật cũ và cũng không nên bảo thủ lễ xưa chừng nào nó còn giúp ích cho dân. Để tồn tại và thành công trong một ngành biến chuyển rất nhanh như thương mại, nhà thương gia phải bình tĩnh hành động, tùy thuận hoàn cảnh từng bước một. Dưới triều Đông Hán, vùng liêu đông dân chúng nhưng chỉ nuôi heo đen.

Một gia đình nuôi heo nọ lại có lứa heo đẻ toàn heo trắng, rất lạ, ai biết được cũng rất thích và hiếu kỳ đến xem đàn heo. Ông chủ nuôi heo nghĩ rằng ở vùng này toàn heo đen bèn mang lứa heo đó đến chợ Nam Kinh để bán, sau 3 tháng đi đường ông mới tới nơi nhưng ở đây giá heo trắng lại rất rẻ mạt vì ở Nam Kinh không thiếu gì giống heo này. Ông chủ nghĩ ngay trong đầu, như vậy có thể khai thác giống heo trắng ở quê nhà thì sẽ được khá lời. Ông mua ngay giống heo trắng ở Nam kinh mang về quê và bán được rất nhiều, đồng thời ở Nam Kinh không có heo đen thì ông mang giống heo đen đến đó bán. Mới có một năm mà ông giàu lên nhanh chóng. Linh động là lợi khí tuyệt vời không những giúp ta đương đầu quyết liệt giành thắng lợi mà đôi khi còn đền bù được những sự thua thiệt.

Quy luật uy tín: Thật thà là cha Quỷ Quái. Nhà cai trị sáng suốt phải tạo dựng được uy tín, uy tín là thứ tối cần để làm thương mại. Nhà thuốc Hư Quỳnh Du Đường có lối thiết kế rất độc đáo, đại sảnh tiếp khách ở trong nhà, khách hàng phải đi qua hành lang vòng vèo dài 30m trước khi tới nơi làm việc, dọc 2 bên đại sảnh treo những tấm bảng đẹp trình bày 38 toa thuốc lừng danh, ở đâu cũng treo những tấm bảng to động viên khách hàng với giá cả đảm bảo, chất lượng thuốc hoàn hảo, không lừa bịp. khách hàng mua thuốc không ưng ý mang đến trả lại sẽ được bồi thường ngay thuốc mới, còn chỗ thuốc trả lại sẽ được hủy ngay tại chỗ bên một lò than. uy tín như thế thật là nhất hạng.

Nhà cai trị sáng suốt phải tạo dựng được uy tín, uy tín là thứ tối cần để làm thương mại.

Quy luật lợi ích: Dọn Đường vì lợi ích chung. Luật lệ nào thi hành thuận tiện là hợp lòng dân. Khi dân chống đối là có điều gì ngược lại ý dân. Cho nên những ai biết “cho ra để nhận vào” là đã hiểu được bài học trị nước quý báu. Nhà thương mại nghĩ đến lợi là thường tình nhưng không nên bị ám ảnh vì nó, đó chính là sự lợi ích. Muốn thành công, người ta phải hiểu biết giá trị tiền bạc. Trên một đoạn đường chở hàng của các lái buôn, đường dốc gồ ghề khó đi cộng thêm tuyết rơi khiến các xe chở hàng đi lại khó khăn, một xe chở hàng nặng bánh xe bị lún vào tuyết, trên xe chất đầy những chiếc lu to và nặng, người đi đường xúm vào đẩy giúp mà xe hàng chẳng nhúc nhích chút nào.

Trời sắp tối, đoàn xe chở hàng không biết tính sao vì đoạn đường ùn tắc, xe xếp hàng cứ dài dần trên đoạn đường dốc cheo leo. Có một lái buôn tên là Liêu Phổ cũng đi trên đoạn đường này rất nhanh trí, ông hỏi giá hàng hóa trên chiếc xe bị lún tuyết hết bao nhiêu, ông bèn mua hết số hàng trên xe rồi cắt dây buộc hàng, gỡ từng chiếc lu ra, nhờ mọi người ném xuống hẻm núi.

Xong việc, mọi người kéo chiếc xe một cách dễ dàng và giải phóng đoạn đường ùn tắc, ai cũng xôn xao muốn biết danh tính của người lái buôn hào hiệp đã bỏ tiền của mình ra để mở đường cho đoàn xe. Khi đoàn xe đã vào đến trong thành mà các lái buôn vẫn còn nói về Liêu Phổ, mọi người xúm nhau lại cảm ơn và đây cũng là cơ hội để Liêu Phổ bán thêm được hàng hóa của mình. Như vậy, hàng hóa được giao vào thành không bị muộn, vẫn đảm bảo được thời gian mà Liêu Phổ còn mở rộng thêm được mối làm ăn nhờ tấm lòng hào hiệp.

Quy luật thiện chí: Làm giàu nhờ thư bảo lãnh. Càng cho ra nhiều ta càng được nhiều. Càng đóng góp thêm lên ta càng thu về nhiều hơn. Có một người tên là Hứa Thế Vân trước buôn vải, sau làm nghề môi giới ngành mỹ thuật. Do tay nghề non kém nên ông bị thua lỗ nhiều, phải sống vất vưởng ở xử Chu. Cuộc sống vất vả, ông bèn nghĩ ra một cách là tìm mua tranh cổ ở những tiệm cầm đồ với giá rẻ, sau đó thuê người bồi lại tranh sao cho sạch sẽ rồi tìm mọi cách dâng và bán tranh cho những vị quan trong vùng có danh tiếng.

Dán tranh đã có lãi, ông còn nhờ những vị quan mua tranh viết cho mấy dòng thư giới thiệu đến những người thích chơi tranh cổ có tiếng tăm và có tiền. Cứ như vậy, nhờ những lá thư giới thiệu từ những người có uy tín, công việc làm ăn của ông trở nên thuận lợi. Có nhiều vốn, Hứa Thế Vân tự mở một phòng tranh và sống dư giả từ đấy.

 

Read more: http://congso.net/kham-pha-10-quy-luat-kinh-doanh-thanh-cong-cua-nguoi-hoa-9487

Người giàu đầu tư như thế nào ?

Người giàu đầu tư như thế nào ?

Thứ Ba, 21/05/2013, 08:59 GMT+7

 Những người giàu rất khác với số đông chúng ta, bởi thế nên họ giàu. Nhưng sự khác biệt ấy cũng không phải quá lớn.


Một nghiên cứu mới của tờ WSJ đã đưa ra một đánh giá toàn diện về danh mục đầu tư và các quyết định đầu tư của hàng trăm gia đình giàu có nhất nước Mỹ. Mỗi nhà đầu tư, dù giàu có hay không, cũng có thể học hỏi được nhiều điều từ những thành công và cả thất bại của nhóm người thiểu số này.

Đây là những gia đình có tài sản trung bình khoảng 90 triệu USD. Họ đã đầu tư một cách thông minh trong phần lớn trường hợp, trải rộng việc đầu tư ra nhiều lĩnh vực và hạn chế số thuế phải đóng ở mức tối thiểu.

Tuy nhiên, họ cũng có lúc mắc những sai lầm cơ bản. Cách tiếp cận của họ không phải lúc nào cũng lý tưởng.

Ba nhà kinh tế bao gồm Enrichetta Ravina của Trường Kinh doanh Columbia, Luis Viceira của Trường Kinh doanh Harvard và Ingo Walter của Trường kinh doanh Stern thuộc Đại học New York đã phân tích cổ phần và giao dịch của hơn 260 triệu gia đình siêu giàu có từ năm 2000 đến 2009.



Các nhà đầu tư giàu có đã thành công thế nào?

Đầu tiên, họ có những lợi thế của người giàu: Họ có thể tiếp cận những khoản đầu tư đặc biệt, triển vọng, và có đủ tiền để theo những khoản đầu tư dài hạn. Họ không thay đổi danh mục đầu tư quá nhiều và hiếm khi mua đi bán lại cổ phần.

Mặc dù mỗi gia đình có khoảng 6 chuyên gia tư vấn đầu tư nhưng họ cũng mắc nhiều sai lầm. Hồi đầu năm 2001, các gia đình giàu có chỉ dành 0,01% tổng tài sản vào các hình thức đầu tư phức tạp như chứng khoán bảo đảm bằng thế chấp (MBS). Khi đó, MBS là loại hình đầu tư khá thành công và nhiều người giàu có đã lao vào lĩnh vực này.

Đến đầu năm 2007, loại hình đầu tư MBS chiếm hơn 2,3% tổng tài sản của người giàu. Khi đó, nhiều loại hình đầu tư MBS đã trở nên rất rủi ro. Chỉ số CMBS 7, đo lường diễn biến thị trường này đã mất 36% trong năm 2008 và tất nhiên những người giàu đã chịu quả đắng.

Một danh mục đầu tư điển hình của họ thường gồm 120 cổ phiếu cá nhân, hơn 20 chứng chỉ quỹ đầu tư tín thác, quỹ đầu tư chỉ số (ETF) và những thứ tương tự. Việc duy trì một danh mục đa dạng như vậy khiến họ dễ dàng bù đắp lãi và lỗ, nhằm giảm thiểu mức thuế phải đóng.

Tuy nhiên, việc sở hữu nhiều loại chứng khoán cũng khiến chi phí của họ tăng lên, xóa đi một phần những lợi thế thông tin mà họ có nhờ mạng lưới xã hội và kinh doanh.

“Những người giàu giỏi xoay sở trong tình huống dễ dàng, nhưng khi khó khăn họ lại không xuất sắc. Họ cũng là con người, như tất cả chúng ta. Trong cuộc khủng hoảng tài chính, phần lớn bọn họ cũng thua lỗ", nhà kinh tế Enrichetta Ravina cho biết.

Tổng danh mục đầu tư chứng khoán của những người giàu đã giảm từ 8 tỷ USD hồi giữa năm 2008 xuống chỉ còn 3 tỷ USD vào tháng 3/2009.

Vì thế, cũng như những người giàu, bạn cũng có những lợi thế so sánh ở vị trí nhà đầu tư. Phần lớn các cá nhân không thể và không dám đi ngược lại xu thế chung của thị trường, lèo lái thị trường như những nhân vật "máu mặt".

Theo Ravina, chúng ta có thể làm tốt những gì mà nhà đầu tư lớn không thể: kiên nhẫn và bình tĩnh; giao dịch nhanh chóng, gọn nhẹ mà không gây sự chú ý ; tập trung vào những công ty hiếm, ít người biết ; dễ xoay sở trong tình huống khó khăn hay khi thị trường đổi chiều.

 

Read more: http://congso.net/nguoi-giau-dau-tu-nhu-the-nao-9481

Sếp có mù đâu

Sếp có mù đâu

Thứ Hai, 20/05/2013, 15:25 GMT+7

 

Sếp mới ngoài ba mươi, đã có bằng thạc sỹ kinh tế bên Úc, được điều sang đây làm giám đốc tài chính. Mấy đứa háo sắc thường gọi sếp là anh đẹp trai.

Hôm sếp xuống xưởng cài đặt rồi hướng dẫn làm báo cáo bằng phần mềm mới, mấy hôm sau các chị lại xúm xít lên phòng xin được đào tạo lại vì hôm ấy có lời nào vào tai đâu, can tội cứ mải liếc ngắm sếp: “Sao có người lại đẹp như tượng thế?”, “Hồn hậu mà thân thiện”.

Tất cả càng được dịp ngưỡng mộ hơn khi lần vợ sếp sang thăm, ai nấy tấm tắc, chồng đẹp vợ xinh, hai người đều cao ráo mang cặp kính và đeo chiếc nhẫn giống nhau. Sếp dìu vợ đi rất tình cảm, chăm sóc từng tí, rất nhẹ nhàng, hai người ríu rít như đôi chim câu khiến mọi người cũng hạnh phúc lây.

Người có kinh nghiệm khi nhìn vào dáng đi và gương mặt của vợ sếp thì quả quyết là đang mang bầu, sếp cười rồi phủ nhận. Sau đó ít lâu, dịp đi liên hoan, sếp mới nói sang tháng sếp sẽ về nước hai tuần, vì vợ sinh con, rồi sếp thanh minh, ở bên họ thường hay giấu kỹ, kiêng nói việc mang bầu mấy tháng đầu, rồi sếp hào phóng cho xem hình siêu âm con mình trong điện thoại. Hỏi sếp định đặt tên là gì chưa thì nhận được câu trả lời: “Đang có hai mươi cái tên rồi, chưa biết chọn tên nào”

Mấy đứa háo sắc thường gọi sếp là anh đẹp trai.

Hạnh phúc ngày một trọn vẹn, ai cũng mừng cho sếp và thích cái cách sếp bày tỏ, thể hiện tình yêu của mình với gia đình, như để ảnh vợ trong ví và cho tấm hai người chụp chung làm hình ảnh đại diện. Sếp ít kể chuyện song thi thoảng vẫn hay khen vợ có tâm hồn đẹp và một tính cách khiến người khác không thể không bị cuốn hút.

Ngày sắp được về với vợ, sếp khấp khởi như trẻ con chuẩn bị được đi chơi, cứ háo hức cuống quýt, cố làm cho xong và gửi mail mong nhận được sự hợp tác của mọi người từ hôm trước, chứng từ vừa đưa sang đã thấy xử lý xong, mang tận nơi trả.

Sếp về được hai hôm thì loan tin vợ đã sinh con trai, mẹ tròn con vuông, lúc trở lại công ty sếp khao tất cả khối văn phòng và nhận được không ít lời chúc phúc cho cả gia đình, mọi người càng thêm phần ngưỡng mộ.

Sếp luôn cư xử chừng mực, không để lại điều tiếng gì, song đợt đi biển nghỉ hè vừa rồi, có em bé non tơ phòng quản lý chất lượng cứ cố tình tấn công sếp. Em xin đi cùng xe của các cán bộ, mấy thanh niên như mèo thấy mỡ gọi luôn vào chẳng cần cô nàng phải thỏ thẻ lần hai.


Nhìn điệu bộ mời gọi ấy, hẳn là em đang tính trao gửi thứ tình cho không biếu không. Em đội chiếc mũ rộng vành, mặc váy trên gối hàng gang tay, nước da bánh mật khỏe khoắn, mặt mịn màng khiến bất cứ đứa con gái nào cũng phải thèm thuồng, ghen tị, chứ chưa nói đến cánh con trai.

Mọi người kháo nhau: “Nom nó mỡ màng như con cá rán vàng thế kia thì… Cá rán chủ động nhảy đến chỗ con mèo mù thì mèo nào nỡ chê. Sếp lại còn xa vợ lâu ngày”. Có đứa cực lực phản đối: “Sếp có mù đâu, chỉ hơi cận tí thôi”. Đoạn, cả bọn cứ nín thở, cảm giác thần tượng sắp sụp đổ đến nơi, khéo bọn đàn ông như nhau cả.

Mọi người dù mải bơi nhưng vẫn dè chừng, liếc mắt để ý xem đôi kia thế nào. Thấy sếp bơi mãi tít ra xa, “cá rán” không biết bơi nên cứ loanh quanh ở gần bờ ôm cái phao nhìn theo tức tối. Mải ngó theo sếp mấy đứa không để ý việc “cá rán” đã tìm được một người dạy bơi cho mình, một cán bộ dưới xưởng, U50 song nom vẫn hơi hơi phong độ, lúc ra về ngồi trên ô tô thấy đôi chim hơi non ấy bám nhau bít rít.

Thôi, thế là sếp mình đã thoát, hóa ra vẫn tồn tại những người đàn ông đích thực thật và cho đến giờ phút này sếp vẫn là “năm bờ oăn”.

 

Read more: http://congso.net/sep-co-mu-dau-9477

Sếp bám váy vợ

Sếp bám váy vợ

Thứ Hai, 20/05/2013, 13:28 GMT+7

 

 Thời khủng hoảng kinh tế, đến các sếp cũng dễ thất cơ lỡ vận, phải về “đuổi gà cho vợ”, mỗi lần ra ngoài uống cốc bia với bạn cũng phải xin tiền bà xã.

Khi sếp thành “ông nội trợ”


Cường vẫn bảo năm vừa rồi anh được nghỉ Tết sớm, khi người ta còn đang hỏi nhau không biết Tết được nghỉ mấy ngày thì anh đã không phải tất bật đi làm nữa. Anh bị sếp tổng bảo viết đơn nghỉ việc sau một lỗi khá lớn.


“Thực ra lỗi ấy cũng chưa đến mức phải thôi việc, nhưng tổng công ty mấy năm liền làm ăn khó khăn, dồn dập giảm biên chế, trong khi mình lại là đối tượng hưởng lương cao, nên sếp cũng nhân dịp đấy bỏ luôn cho đỡ tốn chi phí. Mình đoán vậy vì sau khi mình nghỉ, công ty mình bị gộp vào bộ phận khác. Đợt ra Tết, còn có mấy phó giám đốc, trưởng phòng nữa bị cho thôi việc”, Cường cho biết.


Cường có một vợ, hai con. Vân, vợ anh, làm nhân viên hành chính nhân sự ở một công ty nhỏ. Từ trước đến giờ, chị đi làm không phải vì kinh tế, vì mọi sự chi tiêu đã có chồng lo, lương của Vân chỉ dành cho việc làm đẹp. Thế rồi đùng một cái, chồng mất việc, 5 triệu đồng tiền lương tháng của chị trở thành nguồn thu duy nhất của cả nhà. Sau mấy tháng phải lấy tiền tiết kiệm ra bù cho chỗ sinh hoạt phí còn thiếu trong khi chồng vẫn chưa có tín hiệu kiếm được việc làm, Vân sốt ruột cho ôsin nghỉ. Việc nhà, chị tranh thủ làm vào buổi sáng và tối tối, còn con cái thì chồng đưa đón.

 Để tăng thu nhập, gần 2 tháng nay, Vân bắt đầu nhập mỹ phẩm và thực phẩm chức năng về bán qua mạng. Có duyên bán hàng nên việc kinh doanh có khởi đầu khá tốt. Những lúc không bận bịu giao hàng, tiếp khách đến xem và thử hàng, chị lại cắm đầu vào máy tính trả lời tin nhắn hỏi han, tư vấn của khách, tìm thêm những nhận xét, bình phẩm của người dùng trên các trang mạng trong nước và quốc tế đưa lên topic bán hàng để tăng thông tin, sức hấp dẫn cho sản phẩm… Thế là dần dần, các việc trong nhà được chuyển hầu hết cho ông xã.
 

“Giờ thì tôi thành ông nội trợ thật rồi. May mà con đã qua tuổi bột với bỉm. Nhưng tôi vẫn phải tắm cho chúng nó, cho ăn, rồi đi chợ, nấu cơm”, Cường vừa khoe vừa cười vang. Anh cho biết mỗi tuần anh đi siêu thị một lần, tống hết vào tủ lạnh, chỉ có rau thì mua hai ngày một lần ở bà hàng xóm cách nhà mấy bước chân.


“Việc duy nhất tôi dứt khoát không làm là rửa bát”, Cường nói, “Không phải chê bai đó là việc đàn bà, mà tôi không chịu được cái mùi tay mình sau khi rửa xong, dùng nước rửa tay kỳ cọ mãi mới sạch. Riêng chuyện cho con ăn, vợ tôi rất ngại nhưng tôi thấy nhẹ tênh. Chẳng hiểu sao hai đứa chúng nó cứ mẹ cho ăn là làm mình làm mẩy, mẹ quát tháo, con ngúng nguẩy, còn bố cho ăn thì ăn thun thút, lại còn thi nhau xem đứa nào xong trước nữa”.

Vợ kiếm việc để… nuôi chồng cựu sếp


Trước khi Thuận, từng là phó giám đốc  một công ty khá lớn tại Hà Nội, mất việc, Tuyết, vợ anh, chỉ ở nhà chăm con và làm nội trợ. Tuyết vốn là cử nhân ngoại ngữ, từng đi phiên dịch, rồi làm cho một đại sứ quán. Sau khi sinh đôi hai cậu con trai, con thì hay ốm mà lần nào cũng ốm cả đôi, ôsin thì trải qua 7 – 8 bà đều có chuyện đau đầu nhức óc, chị nghe theo lời khuyên của chồng, nghỉ việc ở nhà chăm con cho đến khi hai đứa trẻ đi mẫu giáo hẵng hay.


Việc chồng thất nghiệp khiến Tuyết hoảng sợ. “Anh ấy đã nộp hồ sơ xin việc các nơi rồi, nhưng chưa có nơi nào gọi. Nhân sự cao cấp như anh ấy hình như thời buổi suy thoái này khó xin việc hơn hay sao ấy. Hai vợ chồng đều không đi làm thì chết. Miệng ăn núi lở, tiền tiết kiệm còn để lo cho con cái, phòng khi ốm đau”, Tuyết nói. Chị quyết tâm tìm việc làm.

“Cô ấy nhờ bạn bè cũ kiếm cho mối dịch thuê, cặm cụi suốt, còn thời gian lại thì biên dịch bài cho mấy tờ báo, cũng bạn giới thiệu cho cả”, Thuận chia sẻ. Anh cho biết, nhìn vợ vất vả kiếm tiền nuôi chồng con, anh rất xót, nhưng Tuyết bảo chồng không phải “xoắn”, đằng nào chị cũng phải khởi động để đi làm trở lại sau khi con đi lớp, chứ đâu ở nhà làm nội trợ cả đời.


Vợ làm việc, dĩ nhiên chồng phải chia sẻ việc nhà, mà nặng nhất là trông con, chăm con. Nhìn chồng tả tơi khi vật lộn với hai thằng nhỏ hơn 2 tuổi, Tuyết cũng chẳng bụng dạ nào tập trung cho công việc được, thỉnh thoảng vẫn phải xông ra “cứu viện”.

Vì thế dù định con đủ 3 tuổi mới cho đến trường, chị vẫn quyết định gửi chúng đến trường mầm non tư thục gần nhà. Nhưng chỉ được 1 tháng, hai thằng bé đua nhau ốm vì lây bệnh của các bạn, vợ chồng Thuận chẳng những phải tốn thêm cả đống tiền trường lớp, tiền thuốc thang trong lúc đang khó khăn, lại còn không có thời gian làm việc kiếm tiền vì phải cùng chăm con. Thế là họ lại để hai thằng bé ở nhà.


“Đành học cách chăm sóc trẻ con thôi, trong khi chưa tìm được việc”, Thuận tâm sự, “Dù sao đây cũng là cơ hội để tôi được gần gũi các con, tự mình làm các việc cho chúng”.

Chồng chị  Thanh cũng từng làm trưởng phòng một công ty xây dựng, thất nghiệp gần một năm nay. Vì trước đó, thu nhập của chồng đủ nuôi cả nhà, lương chị lại ba cọc ba đồng nên Thanh xin nghỉ ở nhà phục vụ gia đình. Khi cả hai người đều không có thu nhập, chị muốn đi làm, nhưng mãi không tìm được việc. Sau dăm tháng loay hoay ở nhà với nhau, hai vợ chồng quyết đinh tạm rời Hà Nội để về Nam Định, nơi bố chồng có một nhà hàng khá lớn.

“Ăn bám ông bà nội đã nửa năm nay rồi. Hai vợ chồng đều tham gia bưng bê, phục vụ nhà hàng giúp bố mẹ, chờ cơ hội”, chị Thanh nói.

Không còn là “đại gia”, vợ chồng lục đục

Vợ chồng Toàn – Liên vẫn luôn được coi là một đôi trai tài gái sắc. Liên tuy mới học hết cao đẳng nhưng ngoại hình như thí sinh hoa hậu, còn Toàn tuy hơi già so với vợ, lại còn thấp hơn cô nửa cái đầu nhưng lại là chủ một công ty, tiền vào như nước. Trông họ lúc nào cũng ngời ngời hạnh phúc, tự  hào về mình và về nhau.
 

Nhưng đó là chuyện của 17 tháng trước, khi công ty của Toàn chưa “sập” và anh chưa phải nằm nhà, thường xuyên bị đòi nợ. Xoay xỏa một hồi, rồi anh cũng thanh toán được gần hết các khoản nợ nần, số còn lại anh bảo vợ đem tiền tích lũy ra trả nốt cho xong, nhưng Liên không chịu.


“Cô ấy chì chiết tôi là đã nướng cả sản nghiệp rồi còn định lột hết tiền sinh sống của vợ con sao. Trong khi tiền ấy cũng từ chuyện kinh doanh của tôi mà có, đưa cho cô ấy cất dành, dù có đem trả nợ cũng chỉ hết một phần thôi. Vậy mà cô ấy làm như tôi cướp tiền riêng của cô ấy, đẩy vợ con vào cảnh đói khát”, Toàn chán nản nói.


Vì số tiền tích lũy đó đều do vợ quản lý nên dù muốn mua bao thuốc lá, hay đi uống vài cốc bia với bạn bè cho khuây khỏa, anh cũng phải hỏi vợ. Thế là Liên nhăn nhó, vặn vẹo mãi lấy tiền làm gì, rồi cằn nhằn rằng đã không làm ra tiền lại còn chơi bời hưởng thụ, làm khổ vợ con. Không chịu được sự vô lý của vợ, Toàn mắng ầm lên, rồi Liên ôm đầu khêu khóc, trách mình bạc phận, đã hạ cố lấy ông chồng vừa già vừa xấu lại còn phải chịu đựng thói vũ phu, ăn chơi, vô trách nhiệm, vô tích sự của chồng…


“Tôi nản quá”, Toàn tâm sự. “Nhà tôi lúc giàu có thì đầm ấm, khi thất bát là vợ quay lưng ngay. Cứ như thế này, làm sao tôi có thể tập trung tâm trí để gây dựng lại sự nghiệp được. Đàn ông như tôi, những lúc khó khăn vấp váp cần có vợ làm chỗ dựa tinh thần để làm lại từ đầu, nhưng vợ có thực sự là hậu phương vững chắc hay không, chỉ có thể biết được vào những lúc như thế này thôi”.

 

Read more: http://congso.net/sep-bam-vay-vo-9475

Chuyện công sở : Chuyện công sở